Mấy hôm trước Tạ Trác có liên lạc với mẹ anh một lần.
Mẹ anh lấy lý do công ty nhà mình mấy năm nay làm ăn không tốt lắm, đã nói mấy lần về việc muốn Tạ Trác quay về Bình Giang làm việc.
Trong lời nói của bà không có ý ép buộc, nhưng Tạ Trác hiểu được ngụ ý của bà.
Là con trai duy nhất trong nhà, chung quy vẫn phải sống gần bố mẹ mới có thể khiến họ yên tâm phần nào.
Chuyện công ty là nhỏ, chuyện con cái mới là lớn.
Ảnh của Tô Ngọc, ngoài việc gửi cho một vài người bạn, Tạ Trác cũng đã gửi cho bố mẹ xem.
Họ không nói gì, sau đó còn bắn pháo hoa trong nhóm chat, Hướng Mẫn Ngôn còn chọc chọc Tạ Lâm nói, ông Tạ ơi, ông tích cực lên chút đi. Mùa xuân của con trai ông đến rồi kìa!
Mẹ anh rất khéo léo, quen nói lời hay ý đẹp, tuôn một tràng lời khen có cánh khen Tô Ngọc xinh đẹp, hỏi cô bao nhiêu tuổi, là người ở đâu.
“Nếu là người Bình Giang thì đợi hai năm nữa con bé tốt nghiệp, có thể cùng nhau về không?”
Tạ Trác không trả lời câu hỏi này, anh im lặng trong điện thoại khoảng bảy tám giây, là đang suy nghĩ.
Anh nhớ Tô Ngọc không có ý định về quê.
Lúc cô kể cho anh nghe về kế hoạch tương lai, cô đã chắc chắn và thành khẩn đến thế, mắt sáng rực.
Đó chính là mục tiêu mà cô đang liều mạng phấn đấu vào lúc này.
Cô sẽ dễ dàng dao động sao? Đương nhiên là không.
Hướng Mẫn Ngôn nghe ra được sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215261/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.