Tô Ngọc “vô tri vô giác” ở lại nhà Tạ Trác thêm một tiếng đồng hồ, cô không biết tại sao thời gian lại trôi nhanh như vậy.
Nhìn lại, không có việc gì hiệu quả được hoàn thành, thậm chí họ còn không nói được mấy câu, sự giao tiếp cơ thể đã đủ đầy.
Yêu đương rất tốn thời gian, nhưng không hề trống rỗng, khiến cô cảm thấy nặng trĩu, thỏa mãn và thoải mái.
Phòng khách tối om không bật đèn lớn, trong không khí chỉ phảng phất âm thanh hôn nhau quyến rũ.
Giữa chừng, anh dừng lại một lúc, đột nhiên gọi cô: “Tô Ngọc.”
“Hửm?” Mắt cô còn chưa mở, dùng ý thức đáp lại anh.
Hơi thở của người đàn ông khẽ khàng phủ lên sống mũi cô “Em cũng quy củ ghê.”
Mí mắt Tô Ngọc khẽ nhướng lên: “Gì cơ.”
Anh nắm lấy tay cô đang vịn vào mép ghế sofa, đặt lên eo mình, giọng nói trầm khàn: “Không phải đã cho phép em sờ anh rồi sao.”
“…”
Mí mắt mỏng của cô ngại ngùng cụp xuống, môi mím lại thành một đường thẳng.
Ngón tay Tạ Trác vẫn khá lạnh, lướt qua gò má cô, giúp cô hạ nhiệt, lại hỏi: “Bây giờ đã quen với anh chưa?”
Tô Ngọc gật đầu: “Quen rồi.”
“Lần sau có thể chủ động hơn một chút không?”
“Thế nào là chủ động.”
“Chủ động ôm anh, chủ động hôn anh, chủ động nói nhớ anh.”
Anh nói, dừng lại một chút, sau đó ghé sát vào tai cô, khẽ nói “Cần phải dạy không?”
Tô Ngọc nổi da gà, cổ cũng đỏ bừng lên.
Muốn đẩy anh ra để chạy trốn, nhưng Tạ Trác chỉ khẽ cười một cái. Nụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215257/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.