Tô Ngọc thường ngày không ra vào phòng thí nghiệm, thì cũng là làm việc trước máy tính, đeo găng tay sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất của cô. Cô cũng mới phát hiện ngón tay hơi ngứa trong hai ngày gần đây, nhưng vấn đề không lớn, chỉ có một khớp ngón tay có một nốt sưng nhỏ.
Một bộ phận không được sáng sủa cho lắm liên tục bị chú ý, Tô Ngọc có chút ngại ngùng, cô cụp mắt thu tay lại, không nói tiếp.
Cô hy vọng Tạ Trác sẽ không giống mẹ cô cứ một mực dặn dò cô ăn no mặc ấm, chú ý bảo vệ, uống nhiều nước nóng, may mà anh không làm vậy, thấy Tô Ngọc không lên tiếng, cũng hiểu rõ vấn đề ranh giới ở phương diện này, anh đưa xong sữa, liền đút tay lại vào túi, nói: “Hôm qua tớ mơ thấy cậu.”
Qua hàng mi khẽ run của cô, nhìn thấy màu sắc trong veo trong con ngươi của cô gái, Tạ Trác: “Cho nên đến gặp cậu.”
Anh giải thích lý do tại sao lại tình cờ gặp một cách hùng hồn, mặt không đỏ tim không đập.
“Không có ý gì khác, chỉ vậy thôi.”
“…”
Tô Ngọc nghe xong, từ trong ra ngoài đều nóng lên.
Giấc mơ là thứ rất thần kỳ, sẽ làm đẹp ấn tượng về một người, Tô Ngọc đã trải qua, cô hiểu cảm giác đó hơn anh.
Cô nghĩ, không biết trong giấc mơ của anh, cô trông như thế nào.
Tô Ngọc không hỏi, cô khẽ gật đầu, dùng cử chỉ đơn giản để kéo giãn khoảng cách, tỏ ý mình đã biết.
“Uhm.”
May mà, Tạ Trác đã đi trước một bước chuyển chủ đề,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215242/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.