Vì dắt chó đi dạo, hai người lại gặp nhau một lần, sau đó, Tô Ngọc bắt đầu bận rộn với luận văn cuối kỳ, dồn dập, không có nhiều thời gian rảnh rỗi để gặp Tạ Trác.
Nhưng những chuyện khiến cô cảm thấy duyên phận chưa dứt vẫn luôn xảy ra.
Ví dụ như sẽ gặp ở cửa hàng tiện lợi của trường, trên đường về ký túc xá cũng có thể gặp, thậm chí ở thư viện cũng có thể gặp.
Đến lần thứ ba, Tô Ngọc cuối cùng cũng không nhịn được tò mò hỏi: Sao cậu vào được thư viện? Tạ Trác nói tìm bạn làm cho một cái thẻ, gần đây không có chỗ nào để học, vẫn là trường học yên tĩnh hơn một chút.
Tô Ngọc vô tình biết được nhà Tạ Trác ở khá gần trường, nên bình thường mới đến đây dắt chó đi dạo.
Cô gật đầu nói đã biết.
Tạ Trác cúi đầu nhìn Tô Ngọc, hỏi cô: “Ngồi ở đâu thì thích hợp.”
Tô Ngọc đã đặt một chỗ, giờ này còn khá nhiều chỗ trống, không cần đặt trước cũng có chỗ: “Cậu ngồi cùng bàn với tớ đi.”
Nhìn cái bàn đó, anh chọn ngồi đối diện cô, ánh nắng ban mai chiếu xuống, đặc biệt ưu ái người ưu tú, chiếu sáng phần vai của anh, phác họa nên bóng của yết hầu và sống mũi, những đường nét được làm mềm mại nhàn nhạt rơi trên tay Tô Ngọc.
Tạ Trác không mang máy tính, đang đọc một cuốn sách chuyên ngành, khóe mắt nhận ra đang bị nhìn trộm, anh ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của cô: “Có ảnh hưởng đến cậu không?”
Tô Ngọc lắc đầu.
Anh gật đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215240/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.