Giang Manh chắc đã hoàn toàn quên mất chuyện đó.
Chuyện cô ấy từng nói muốn “ghép đôi” Tô Ngọc với Tạ Trác.
Trong đầu cô ấy mỗi ngày đều chứa đựng rất nhiều chuyện, những câu chuyện phiếm không ngớt, những bài toán vắt óc cũng không giải ra, sự tò mò lúc thì chuyện này lúc thì chuyện khác…
Thế là, bản uyên ương phổ không đâu vào đâu này đã bị những thứ đó chèn ép, quên đi cũng là điều có thể thông cảm.
Nhưng Tô Ngọc cảm thấy, mình lại ngốc nghếch thêm một lần nữa.
Cô vậy mà lại thật sự có chút mong đợi vào chuyện này.
Cứ như đang nằm mơ giữa ban ngày vậy.
Đôi khi cô suy nghĩ miên man, sau đó lại tỉnh táo đến mức muốn mở đầu mình ra, xem bên trong chứa đựng thứ gì.
Sau khi Tô Ngọc sửa xong bài thi, cô ngây người nhìn chằm chằm vào bài toán lớn cuối cùng một lúc.
Hôm nay Tạ Trác vốn không định đến, nhưng cậu lại nói muốn mời mọi người ăn cơm.
Mời ăn cũng không có gì lạ, điều lạ là, khi ngồi đối diện nhau, Tô Ngọc nhận được tin nhắn cậu lặng lẽ gửi đến: 【Có muốn ăn gì không?】
Một bàn chỉ có bốn người, lúc Tô Ngọc nhìn thấy dòng chữ này trên màn hình, trong lòng có chút kỳ lạ, tại sao lại hỏi riêng cô, lại còn bí mật như vậy.
Tạ Trác lại gửi đến một tin nữa: 【Lần trước nói mời tớ, cũng không có hồi âm nữa?】
“…”
Tô Ngọc không khỏi sững sờ, liếc nhìn cậu một cái.
Tạ Trác đang dựa vào lưng ghế, không để lộ cảm xúc gì mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215222/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.