Cuối cùng, Tô Ngọc uống thuốc, không ăn kẹo.
Cô nhận được sự quan tâm và động viên của rất nhiều bạn học. Văn Nhược Mẫn, Giang Manh, và cả Tạ Trác xa cách cô vạn dặm.
Sự khó chịu của bệnh tật khiến phản ứng của cô trở nên chậm chạp, sau khi tan học, Tô Ngọc từ từ đóng nắp bút, dọn dẹp túi đựng bút, sau đó sắp xếp sách vở ngay ngắn vào cặp.
Tống Tử Huyền đeo cặp đi tới, Tô Ngọc nhận lấy cuốn vở ghi chép trong tay cậu ta, ánh mắt lộ vẻ cảm ơn.
Tống Tử Huyền nói: “Chúc cậu mau khỏe lại.”
Trước đây khi cậu ta nói những lời này, trên mặt nhất định sẽ nở nụ cười.
Tống Tử Huyền con người này, không nói là tích cực đến đâu, nhưng nhìn chung là rất lạc quan, cậu ta đối xử với bất kỳ ai, bất kỳ việc gì cũng đều bình tĩnh hòa nhã, thân thiện vô cùng.
Nhưng lúc này, Tô Ngọc nhìn đôi mắt mờ mịt dưới cặp kính của cậu ta, nhận ra tâm trạng của cậu ta có lẽ không được tốt lắm.
Cô nói: “Cảm ơn lớp trưởng.”
Tống Tử Huyền lúc này mới nở một nụ cười nhợt nhạt: “Khách sáo với tớ làm gì.”
Giang Manh đuổi kịp Tô Ngọc, cùng cô ra khỏi cổng trường, cô ấy ngay lập tức đưa tay sờ đầu Tô Ngọc, khoác tay cô nói: “Cũng không nóng lắm, nhưng cậu vẫn nên đến bệnh viện tiêm một mũi đi, bây giờ vẫn chưa muộn lắm, kẻo ngày mai lại nặng hơn.”
Tô Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu: “Tớ vừa uống thuốc đỡ hơn rồi.”
Cô không nói là ai đã cho cô thuốc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215218/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.