Tô Ngọc thích buổi tối này, cô từng rơi vào nỗi buồn bi thương bất lực, nhưng cũng được một hành động nhỏ bé lấp đầy mọi tiếc nuối.
Mà nam chính đã ra tay giúp đỡ có lẽ còn không biết sức sát thương của chú thỏ đó lớn đến mức nào.
Gió tuyết giăng đầy trên đầu cây cầu của thành cổ, chiếc thuyền ô bồng* hứng một vầng tuyết trong veo, người chèo thuyền đang khua mái chèo, rẽ qua lớp băng vụn và rong rêu trên mặt nước.
(*) Thuyền ô bồng* : Thuyền có mui tre màu đen
Tô Ngọc lén kéo Trần Tích Chu sang một bên, kể cho cậu ta nghe tin tức không tốt kia.
Cô nói, là bố mẹ không đồng ý.
Lúc nói chuyện, tay cô vò vò tai thỏ, hơi cắn môi, cúi gương mặt thanh tú xuống, giống như đang phạm lỗi, bình tĩnh chờ đợi phản ứng của anh trai.
“Tiền trảm hậu tấu đi đồ ngốc! Nhìn là biết chưa bao giờ làm chuyện xấu rồi.”
Trần Tích Chu với vẻ mặt vừa tiếc nuối vừa bất lực lại vừa hận rèn sắt không thành thép mà nghiến răng, chọc chọc vào trán Tô Ngọc, rồi lại đi chọc vào trán con thỏ trong lòng cô.
Tô Ngọc mơ màng nhìn cậu.
Tiền trảm hậu tấu… là một cách giải quyết mà cô chưa từng nghĩ tới.
Cô hỏi: “Anh từng làm chuyện này chưa?”
“Everytime.” (lúc nào cũng vậy)
“Lần này cũng vậy sao?”
Cậu quả quyết: “yes.” (đúng)
Tô Ngọc muốn cười: “Anh… anh chỉ biết mấy từ tiếng Anh sơ cấp này thôi à.”
“Abandon!” (Bỏ đi!)
Tô Ngọc vẫn không nhịn được mà mỉm cười.
Trần Tích Chu không cười nổi, cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215212/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.