Sau khi Tô Lâm đón Tô Ngọc, vì được thưởng tiền nên ông đã nói không ngớt với Tô Ngọc rất nhiều chuyện ở trên xe.
Tô Ngọc cảm thấy bố mình có chút đức tính “đàn ông đến chết vẫn là thiếu niên” (ý chỉ tâm hồn trẻ trung, không chịu lớn),cho nên không thích nói chuyện với ông cho lắm.
Tô Lâm vui vẻ nói với cô rằng mình có ý định đổi xe: “SUV, thế nào?”
Tô Ngọc ngồi ở ghế phụ, vừa lật tài liệu lịch sử để học thuộc vừa hờ hững nói: “Đổi thì đổi thôi.”
Nhưng cuối cùng ý định này đã bị Trần Lan bác bỏ trên bàn ăn: “Anh có biết xe SUV khó nuôi, tốn xăng thế nào không? Anh đúng là không quán xuyến việc nhà thì không biết củi gạo đắt đỏ, như ông Lưu ở cơ quan chúng ta, chiếc xe ông ấy mua trước đây…”
Tô Ngọc lặng lẽ đi vào phòng.
Cánh cửa đóng lại, thế giới cuối cùng cũng trong lành, yên tĩnh.
Theo đề nghị của Tống Tử Huyền, Tô Ngọc đã xây dựng lại kế hoạch học tập của mình, cũng sắp xếp cả thời gian nghỉ ngơi, mặc dù bảy giờ rưỡi mới bắt đầu buổi đọc sách sáng, nhưng trong kế hoạch của Tô Ngọc, muộn nhất là sáu giờ cũng phải thức dậy.
Tô Ngọc không phải là người có năng khiếu học tập, nhưng cô có một ưu điểm là ngủ ít.
Kỳ thi tiểu cao khảo* vào học kỳ sau là vô cùng quan trọng.
(*) Tiểu cao khảo*: Đây là tên thường gọi của “Kỳ thi Đánh giá Năng lực Học thuật bậc Trung học Phổ thông” ở Trung Quốc. Kỳ thi này thường được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau-hoai-nam-tieu-son/5215204/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.