Đối diện một lát, Mạc Vân Sam cong môi, tiếng cười giòn tan: "Tiểu cô nương như con thật thú vị, nào có nữ sinh nào được bao dưỡng mà lại quang minh chính đại tự bạo như vậy? Dì cũng không phải là người dễ bị mấy trò đùa như thế này lừa gạt."
Nghe đối phương gọi Ân Như Ly là "dì", nàng cũng tự động nâng bối phận của mình lên theo.
"Đại thẩm, Đại Thanh vong quốc lâu lắm rồi, hiện tại đã là thời đại nào rồi, có thể được bao dưỡng chứng minh tôi có sắc đẹp có kỹ thuật, đừng kiêu ngạo quá!" Nguyễn Khinh Ngữ ưỡn ưỡn ngực, mặt mày khiêu khích.
Đại thẩm?
Đứa nhỏ này gọi mình là đại thẩm?
!!!
Mình là người văn minh, người văn minh phải dùng phương pháp văn minh để giải quyết.
Nữ nhân trí thức thành thục ưu nhã so đo với tiểu nha đầu giá trị quan vặn vẹo, hạ giá.
Mạc Vân Sam lôi kéo khóe miệng duy trì ý cười trên mặt: "Tiểu cô nương mà lại có giá trị quan như vậy thì thật là không đúng, nữ hài tử phải có tâm tiến tới, dựa vào đôi bàn tay của mình mà tạo nên tài phú."
Nguyễn Khinh Ngữ nâng hai tay lên, xòe ra mười ngón theo thứ tự quơ quơ: "Tôi chính là dựa vào đôi tay của mình để tạo nên tài phú a, cô có biết tôi thích dùng ngón nào để tạo nên tài phú không?"
Lấy lòng kim chủ, thật đúng là "dùng tay tạo nên tài phú."
Không hề có lỗ hổng logic.
Một ngọn lửa màu cam hồng từ dưới đáy lòng dâng lên nuốt trọn sắc mặt u ám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-tinh-nan-lieu/458361/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.