Ba người cùng nhau bước vào căn biệt thự này. Khác hẳn với vẻ ngoài tiêu điều, dù biệt thự trống không nhưng lại được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Những bức họa treo trên tường, vừa nhìn đã biết là đồ đắt tiền xa xỉ.
Người hầu kính cẩn đưa tay ra: “Xin mời các vị ngồi nghỉ một lát, tôi sẽ đi gọi tiên sinh xuống ngay.”
Mạnh Hàn gật đầu, nhìn người hầu đi lên lầu.
Ba người ngồi xuống ghế sô pha. Bốn phía không một bóng người, Mạnh Hàn hạ giọng: “Chỗ này lại không hề có hơi thở quái vật, vậy có thể loại trừ một khả năng, hẳn là không phải kẻ nhập cư trái phép.”
“Thế còn những khả năng khác thì sao?” Trần Lạc Lạc hỏi ngược lại một câu.
Mạnh Hàn nét mặt nghiêm túc: “Một khả năng khác là, căn biệt thự này có một Dị Năng Giả vừa mới thức tỉnh dị năng. Đối phương còn chưa biết cách khống chế dị năng nên mới dẫn đến nhiều chuyện lạ xảy ra như vậy.”
Trần Lạc Lạc gật đầu: “Em nói có lý. Nhưng vì sao em không thử nghĩ từ góc độ của người thường xem?”
Mạnh Hàn sửng sốt: “Góc độ người thường?”
“Đúng vậy,” Trần Lạc Lạc đột nhiên bật cười, mang theo vài phần trêu chọc: “Ví dụ như nơi này bị ma ám chẳng hạn.”
Mạnh Hàn: “……”
Mạnh Hàn giật mình thon thót, sau đó cứng mặt: “Làm sao có thể!”
Trần Lạc Lạc cười khẽ một tiếng rồi nhún vai, vẻ mặt vô tâm vô phổi.
“Anh chỉ đùa một chút thôi.”
Hoắc Khoảnh cũng nhìn về phía Mạnh Hàn.
“Hơn nữa, khả năng thứ nhất của cậu cũng chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-that-tinh-cung-phai-cuu-the-gioi/5296393/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.