Thấy Ô Mễ và Hoắc Khoảnh như đang dùng đầu ngón tay giương cung bạt kiếm, sắp sửa động thủ.
Trần Lạc Lạc mặt không cảm xúc, đứng ở giữa hai người, giơ nắm đấm lên, mang theo nụ cười hiền lành, đấm một quyền vào đầu Ô Mễ.
Ô Mễ trừng lớn mắt, ôm đầu: “Lạc Lạc, sao cậu lại đánh Ô Mễ đại nhân!”
“Đúng vậy.” Trần Lạc Lạc nói: “Tôi tức giận, nên đánh ngài.”
Ô Mễ ngây ngốc: “?”
Sắc mặt Ô Mễ đờ đẫn.
Đôi mắt Trần Lạc Lạc dần bị màu đỏ xâm nhiễm, ngữ khí không cho phép kháng cự: “Đứng đối diện tường phạt quá 30 phút.”
Ô Mễ hít hà một hơi: “Ta ——”
Trần Lạc Lạc nheo mắt, sự áp chế từ huyết mạch khiến Ô Mễ cứng đờ, gần như là theo bản năng, ngoan ngoãn nghe theo lời Trần Lạc Lạc nói, đi đến góc tường đứng đối diện tường phạt.
Dưới chân Đại Hắc phát ra một tiếng cười nhạo.
Kết quả Đại Hắc ngẩng đầu lên, liền đối diện với ánh mắt nghiêm khắc của Trần Lạc Lạc: “Đại Hắc, mày cũng vậy, đứng đối diện tường phạt đi.”
Đại Hắc rừ rừ hai tiếng, cái đuôi đang ve vẩy lập tức cụp xuống, cũng đi đến góc tường.
Trần Lạc Lạc làm bộ không nhìn thấy những động tác nhỏ đang đánh nhau của Ô Mễ và Đại Hắc bên kia, mở hai hộp sữa chua, đưa hộp thứ nhất cho Hoắc Khoảnh.
Hoắc Khoảnh nhìn về phía Trần Lạc Lạc: “Lần sau anh lại mua bánh kem cho em.”
Trần Lạc Lạc gật đầu, bĩu môi: “Em muốn cái to hơn.”
Sắc mặt Hoắc Khoảnh dịu đi: “Được.”
Trần Lạc Lạc tựa vào ghế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-that-tinh-cung-phai-cuu-the-gioi/5296385/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.