Đem Đại Hắc nhốt ra ban công, trò hề vừa rồi coi như xong.
Trần Lê cùng Hoắc Khoảnh ngồi xuống ghế sô pha, Trần Lạc Lạc chú ý thấy cánh tay Hoắc Khoảnh quấn băng vải, liền nhíu mày, giọng mang theo quan tâm:
“Hoắc Khoảnh, tay anh bị sao vậy?”
Hoắc Khoảnh khựng lại, Trần Lê liếc qua, che miệng ho khan một tiếng:
“Chỉ là ngoài ý muốn nhỏ thôi, có đứa nhóc con chơi lửa, Hoắc Khoảnh không cẩn thận bị bỏng nhẹ.”
Trần Lạc Lạc cau mày chặt hơn:
“Nghiêm trọng không?”
“Không nghiêm trọng.” Hoắc Khoảnh lên tiếng, nhìn sang cậu.
“Rất nhanh sẽ khỏi thôi.”
“Vậy thì tốt…” Trần Lạc Lạc vẫn không yên tâm, còn oán trách:
“Nhà nào lại để con nít chơi lửa chứ, người lớn cũng chẳng quản. Nếu là em thì nhất định phải dạy dỗ cẩn thận, lửa đâu phải đồ chơi!”
Hoắc Khoảnh hơi ngẩn ra, rồi trên mặt khẽ cong lên nụ cười nhàn nhạt.
“Đúng vậy, phải dạy cho kỹ.”
Anh nói quá nhỏ nên Trần Lạc Lạc không nghe rõ, chỉ nghi hoặc:
“Hửm?”
Hoắc Khoảnh không tiếp lời, mà nhìn ra ban công: “Con chó kia, cậu nuôi bao lâu rồi?”
Trần Lê lập tức chen vào: “Nhìn nó dữ quá, bình thường ở nhà có cắn em không?”
Trần Lạc Lạc biết là vì lúc nãy Đại Hắc bất ngờ xông tới, chắc đã khiến Hoắc Khoảnh với Trần Lê cảnh giác, vội vàng giải thích:
“Không đâu, Đại Hắc thường ngày rất ngoan, chắc do chưa quen các anh nên mới vậy thôi. Yên tâm, tôi sẽ dạy lại nó.”
Mạnh Hàn ôm lon Coca ở bên cạnh cũng gật gù:
“Đúng rồi, bảo bối Đại Hắc bình thường ngoan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-that-tinh-cung-phai-cuu-the-gioi/5296351/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.