Edit/Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Ngụy Thất gia chống gậy, gõ gõ tảng đá lót mặt đất, phát ra tiếng vang “cộc cộc cộc” lanh lảnh, từng chút từng chút, gõ xuống tim người, tuy rằng nhìn qua chỉ là một cụ già suy yếu bảy tám mươi tuổi, nửa thân nằm trong mồ, nhưng khí thế phát ra trên người cũng rất là uy nghiêm, ông nhìn người thôn Ngụy vây đến ba vòng trong ba vòng ngoài, “Đều đứng ở chỗ này làm gì, tản ra đi, tản ra đi, để lại hai người ở đây chăm sóc chút là được rồi.”
Người thôn Ngụy lập tức giải tán, còn hai người đàn bà trung niên lưu lại.
Ngụy Thời nhíu mày nhìn mẹ Ngụy sắc mặt tái nhợt, một đầu mồ hôi lạnh, do dự không biết có nên đưa người đến bệnh viện kiểm tra một chút hay không, tình huống tinh thần khi tốt khi xấu, nếu tiếp tục chuyển biến xấu đi thì sẽ khó chữa.
Miệng mẹ Ngụy lặp đi lặp lại mấy câu nói vừa rồi
Ngụy Thời nhớ tới, kỳ thật đây không phải là lần đầu tiên anh nghe mẹ Ngụy nói như vậy, mấy năm trước, thời điểm lúc Ngụy Hân mất tích, mẹ Ngụy cũng từng nói qua mấy câu giống như vậy, nói anh hại chết ba Ngụy lại còn muốn hại chính em mình.
Lúc đó, Ngụy Thời cũng không đem những lời này để ở trong lòng.
Mẹ Ngụy bởi vì chuyện của Ngụy Hân, trạng thái tinh thần rất kém, mỗi ngày đều hốt hoảng.
Nhưng mà, bây giờ mẹ Ngụy vẫn như cũ nhắc lại những lời ấy, Ngụy Thời liền không thể không bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013588/quyen-3-chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.