*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nói thật lòng thì, Ngụy Thời nhất định không tình nguyện mang theo “cục nợ” Ứng Duy Đình này cùng tới bệnh viện, nhưng mà, tình huống hiện tại không thể không mang theo hắn, thứ nhất Ứng Duy Đình coi như là người của cơ quan nhà nước, cũng biết về phương diện này, mang theo hắn, tương đương với mang theo nhân chứng; thứ hai tuy rằng Ứng Duy Đình không nên việc, nhưng mà trên hắn có một ông nội bản lĩnh đầy mình, anh cũng không tin, ông nội của hắn không giúp Ứng Duy Đình chuẩn bị đường lui cứu mạng trong trường hợp nguy cấp.
Ngụy Thời đứng ở trước cửa bệnh viện.
Bên trong đen kịt, lầu cao bốn phía thỉnh thoảng có ánh trăng lóe lên, nhưng lại không có một tia sáng nào có thể chiếu vào, Ngụy Thời cảm thấy sau lưng mình lạnh lẽo, nếu có khả năng, anh không muốn ở lại nơi này hơn một giây đồng hồ nào cả, đáng tiếc, chuyện không rời mình.
Anh xoay người nhìn Ứng Duy Đình, thấp giọng nói, “Đi vào.”
Ứng Duy Đình còn lo lắng hồi hộp hơn so với anh, gương mặt trắng bệch cả ra, nhìn qua tưởng như có thể lăn đùng ra xỉu bất cứ lúc nào, nghe Ngụy Thời nói, hốt hoảng gật gật đầu, đi phía sau theo anh.
Ngụy Thời vốn nghĩ Ứng Duy Đình có khả năng vô dụng, nhưng mà không nghĩ tới hắn sẽ vô dụng tới mức này.
Cho nên, sắc mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013578/quyen-3-chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.