Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Lần trước khi gọi điện thoại về nhà còn tốt mà, làm sao lập tức đã xảy ra chuyện.
Ngụy Thời vừa nhận điện thoại xong, liền lập tức xin nghỉ về nhà.
Cách khá xa xa, đã nhìn đến cây hòe đại thụ ở thôn Ngụy, lá cây màu xanh đã biến thành màu đen, cành rậm lá dày, giữa ngày nóng ngồi xe chạy về, cả người đổ mồ hôi, đến dưới táng cây, mồ hôi trên người lập tức rút về, một cảm giác lành lạnh thấm nhập mang cái nóng toàn thân đi, phơi nắng dưới ánh mặt trời chói chan khiến tinh thần có chút uể oải, cũng vì thế mà run lên.
Ngụy Thời nhìn thoáng qua cây hòe.
Người đều có lúc “Dưới đèn đen”*, mỗi ngày đều nhìn thấy đồ vật, qua thời gian lâu, có thấy cũng dường như hóa ra không thấy, cũng giống như cây hòe đại thụ này, hóa ra đã có một chút linh tính, ngược lại cực kỳ khó có được, dù sao cây cối muốn tu xuất một chút linh tính, so với động vật hay người thì càng khó khăn hơn nhiều, chẳng qua, khí này trên thân cây hòe cũng tương đối kỳ quái, dù là cây cối hay là những vật còn sống khác, đều là sinh linh dương thế, theo lý mà nói, trên người hẳn là chỉ có dương khí, nhưng cây hòe này lại có âm khí rất nặng.
*ý chỉ hiện tượng, càng ở gần một thứ thì càng không thấy nó hiện hữu.
Khó trách vừa đến dưới cây thì liền rùng mình.
Ngụy Thời mặc dù có chút kỳ quái, nhưng cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013555/quyen-3-chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.