Ngụy Thời chỉ đi gặp Mã Tú một lần, còn vội vội vàng vàng, Ngụy Thời cũng quả thật rất bận, bởi vì bây giờ trên đầu anh đang treo thanh kiếm, cái bóng quỷ kia trước khi rời còn nói “I ‘ll be back”, Ngụy Thời từng giờ từng phút ghi tạc trong lòng, khiến anh mấy ngày nay đều nghi thần nghi quỷ.
Lúc giây phút vừa phản cảm lẫn áp lực, không kìm lòng nổi, lại đau đớn ấy rốt cuộc đã qua, Ngụy Thời mệt lả người nằm trên cỏ xanh, trên lưng là một tầng mồ hôi mỏng, sương mù như bóng với hình, lau khô mồ hôi trên người anh, giống như là liếm lại mang máng như chà lau.
Anh tựa như trải qua một giấc mộng dài với mỏi mệt, hỗn loạn, vui thích, kiệt lực kháng cự rồi lại cuối cùng chìm trong đó, lúc tất cả mọi thứ yên ả trở lại, anh cũng có chút mệt mỏi muốn ngủ, dường như muốn mượn giấc ngủ để trốn tránh chuyện mình không muốn đối mặt cũng như không dám đối mặt với.
Anh nghe được phía sau truyền đến một tiếng thở dài, thật nhẹ, thật khẽ, giống như tia sáng cuối cùng trong đám sương. Anh muốn quay đầu, nhưng ngay cả đầu ngón út cũng không thể động đậy được, giống như là bị bóng đè, nhưng mà, giữa lúc tưởng ngủ mà không phải ngủ ấy, anh hiểu được, mình còn chưa ngủ.
Cảm giác lạnh băng trên lưng anh hình như đang dao động, như là mưa rơi, cũng giống như nụ hôn nhẹ lưu luyến, làn da mẫn cảm vì thế mà run rẩy khẽ khàng, Ngụy Thời không hiểu sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013534/quyen-3-chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.