Bệnh ôn dịch này phát tác cực nhanh, Ngụy Thời cảm thấy thân thể của mình như bị đặt trong hầm băng mà lại như bị đốt trong lò lửa, nước lửa hai bên, gần như làm cho Ngụy Thời sống không bằng chết, duy nhất một điều để Ngụy Thời biết mình còn sống là đầu óc bây giờ đã bị đốt đến hồ đồ, cảm giác thần kinh chậm chạp.
Bị Ngụy Hân ôm cũng không phải chuyện thoải mái.
Âm khí trên người cậu quá nặng, Ngụy Thời cảm thấy mình giống như đang trong nồi nước sôi, mà âm khí trên người Ngụy Hân lại là một bó củi khô được thêm vào, anh nhíu mày, khuôn mặt của Ngụy Thời bị đốt đến đỏ bừng, đôi môi khô nứt phát ra mấy tiếng rên rỉ yếu ớt.
Động tác dưới chân Ngụy Hân tựa hồ nhanh hơn một chút.
Thời gian rời khỏi thạch thất chỉ bằng một nửa thời gian lúc đi vào. Người dưỡng thi vốn nửa sống nửa chết té trên mặt đất lúc nãy giờ đã mạnh như rồng như hổ, khí thế mười phần chắn trước mặt người giữ mộ làm bà ta tức giận đến cái mặt già vặn vẹo không ra hình dáng, lại chẳng có cách nào với ông, cây dù vải dầu có uy hiếp cực lớn với Ngụy Thời đã bị ông phá một lỗ.
Bà lão nhìn thấy Ngụy Thời đi ra, sắc mặt đại biến, bà dùng giọng nói sắc nhọn như âm thanh của mấy trăm con vịt cùng một chỗ hét to, “Mã gia các người sẽ phải hối hận, oan hồn của Đổng gia nhất định sẽ làm cho các người sống không bằng chết.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013500/quyen-3-chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.