*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngụy Hân vẫn không có biểu tình gì, ngoại trừ trong ánh mắt thỉnh thoảng biểu lộ chút ít tâm tình rất nhỏ không để người phát hiện thì không có gì thay đổi cả, Ngụy Thời vươn tay đi, nhéo nhéo mặt cậu, anh rõ ràng cảm giác được thân thể mình đang nằm sấp lên chợt cứng lại một chút, biên độ rất nhỏ.
Ngụy Thời vội vã liếc nhìn Ngụy Hân một cái, đối với đôi mắt quỷ dị của cậu, tuy rằng anh sợ hãi nhưng lại nghĩ rằng đó là do phép thuật hồi nãy có tác dụng, cho nên bây giờ dù cặp mắt ấy là hồ máu khiến người ta lông tóc dựng đứng, anh cũng không hoảng loạn gì nhiều.
Bà lão thấy chiêu này mất linh, lập tức lại đổi sang chiêu khác.
Thân thể bà khô quắt khô queo run run rẩy rẩy, giống như tục gọi thần ở vùng đông bắc, bước chân bà nhảy một vũ điệu cổ quái, mái tóc bạc phơ tung bay toán loạn, chỉ trong chốc lát như thế, nếp nhăn trên mặt lại nhiều lên không ít, nhìn như già đi mấy tuổi.
Đây không phải là múa tế đơn giản, mà là dùng tính mạng để hiến tế.
Vì để giết chết Ngụy Thời, người thủ mộ thật dùng hết mọi trò.
Ngay cả mạng mình cũng không cần.
Thù hận sâu đến mức này, Ngụy Thời cũng có chút hết hồn, nếu có thể chạy đi, anh nhất định phải quay về nhà Ngụy, tra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013496/quyen-3-chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.