Dị biến trên người Ngụy Hân, khiến Ngụy Thời không tái tiếp tục đút máu tươi cho cậu, anh thở dài, nhéo nhéo mặt Ngụy Hân, “Không uống nữa, còn uống tiếp chắc sẽ xảy ra chuyện.”
Đảo mắt đã qua hai ngày.
Hai ngày này, Ngụy Thời không làm chuyện gì khác, chỉ trông nom Ngụy Hân.
Ban đầu, Ngụy Thời thấy máu gà máu vịt có tác dụng, lập tức mua liền mười, hai mươi con gà sống về, tại sao lại phải mua gà sống? Bởi vì chỉ có máu gà vịt giết tại chỗ thì mới dùng được. Ngụy Thời lớn như vậy còn chưa từng giết qua nhiều gà vịt như thế này, mùi máu nồng nặc khiến sắc mặt anh hết trắng lại xanh.
Dù là mua gà mua vịt, hay là giết gà giết vịt, đều phải tránh người, chẳng khác gì ăn trộm, sợ người xung quanh mình nghi ngờ, nếu như bị người ta phát hiện mình dấu xác người trong phòng, chỉ sợ sẽ tóm lên cục cảnh sát.
Tối hôm đó, Ngụy Thời bưng chén máu gà còn bốc hơi nóng đi tới bên giường.
Ngụy Hân nghiêm túc ngồi ở đó, mặt xanh môi trắng, hai mắt khép hờ, lưng thẳng đứng, mặc quần áo Ngụy Thời, có chút rộng, bọc cả người lại, làm cho gương mặt nhìn càng nhỏ hơn, cằm nhọn ra một chút, trẻ tuổi ra không ít.
Ngụy Thời giơ tay, sờ tóc Ngụy Hân.
Tóc mềm mại mà lạnh như băng, lướt qua ngón tay tựa như môt mảng sương mù ẩm ướt u ám.
Ngụy Thời vò vò tóc cậu, nói, “A Hân, ăn cơm.”
Máu gà máu vịt này ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013465/quyen-3-chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.