“Vốn không muốn quản chuyện không liên quan, nhưng ông đã tìm đến cửa thì tôi cũng tiễn một đoạn.”
Nói tiếp cũng kỳ lạ, những sợi giấy trắng bên ngoài không phất phơ lên xuống theo gió mà bắt đầu từ ven ngoài bãi đất, như cơn sóng cuộn không ngừng lan tỏa dần vào trong. Đêm hôm khuya khoắt, những sợi giấy trắng như những con rắn ngọ nguậy giữa không trung hòa cùng tiếng gió thổi qua những hoa giấy treo trên từng cây, phát ra thanh âm rào rào.
Hai nhà bên cạnh ló mặt ra nhìn nhưng lại sợ tới mức đóng hết cửa sổ cửa chính lại.
Từng trận gió lạnh âm u thổi tới, sợi chỉ đỏ được Thầy Mã kéo tới giữa bãi đất trống đột nhiên như có dòng điện chạy qua, bắt đầu rung động. Đầu sợi chỉ bắt đầu gợn sóng rất nhỏ, gần như không thấy. Dòng sóng ấy nhấp nhô lên xuống chạy dọc theo sợi chỉ kéo dài vào trong phòng.
Người nhà họ Hoàng thấy cảnh như vậy thì hít một hơi khí lạnh, hai mắt nhìn nhau lại có thêm phần cẩn thận. Mọi người làm theo chỉ thị của thầy Mã không dám có thêm hành động thiếu suy nghĩ nào. Ngụy Thời nhìn vẻ mặt của đám người kia sợ là chỉ có mình bà Hoàng với ông Hoàng là thật sự muốn linh hồn của Hoàng Trung Cường trở về.
Ngay cả anh em ruột của Hoàng Trung Cường là Hoàng Tử Cường còn sợ xanh mặt thân thể khẽ run. Trong ánh mắt, trừ bỏ sợ hãi chỉ thì vẫn là sợ hãi, một chút cảm xúc chờ mong cũng không có, khỏi cần nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013407/quyen-3-chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.