“…Chuyện này ta có thể làm được, chẳng qua có hơi phiền phức thế nên tiền phải nhiều hơn. Tuy cậu còn chưa phải là đồ đệ của ta nhưng vẫn có thể giảm giá 10%. Thế nào? Không được? Vậy thì20%, thấp hơn sẽ không được đâu, ta lỗ vốn mất.”
La Chí Dũng còn đang bần thần đứng ở đằng kia, đôi lúc còn rùng mình nữa, không biết là cậu nhớ lại thấy sợ hay là sợ thật. Ngụy Thời đi qua đánh mạnh vào vai cậu ta một cái. La Chí Dũng kêu đau một tiếng ngẩng đầu lên oán độc nhìn, sau khi phát hiện là Ngụy Thời thì tim đập loạn nhịp, vẻ mặt bối rối không biết phải làm sao. Dù gì cậu ta vẫn đem Ngụy Thời trở thành đối tượng mong muốn vươn tới, cho nên cậu chẳng thể nổi giận được với anh.
Ngụy Thời lại vô lực vỗ vỗ lưng cậu ta, “Trở về với ba mẹ cậu đi.”
La Chí Dũng nghe lời đứng dậy, loạng choạng đi đến đứng sau lưng ba La và mẹ La, vừa đi vừa quay đầu lại. Mặc dù cậu đứng cạnh mẹ La nhưng không có nghĩa là cậu thích bà. Bà chẳng tốt lành gì cho lắm nhưng vẫn là người sinh ra cậu ta, còn về phần ba La, ông lúc nào cũng chỉ nói một câu, “Chờ con trưởng thành sẽ biết.”
La Chí Dũng cảm thấy không nói tới chuyện bây giờ cậu không còn nhỏ nữa, mà cho dù bản thân đã trưởng thành thì vẫn có một số việc cậu không hiểu cũng không muốn hiểu.
Ngụy Thời nhìn theo bóng La Chí Dũng, “Ông già, La Chí Dũng sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013392/quyen-3-chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.