*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
*Vừa edit vừa tưởng tượng thật là rùng rợn mà!!! Thế nên mình chọn hình dễ thương tý mà chả ăn nhập gì với bài…
Ả bò trên trần nhà, tóc rũ xuống. Máu trên người ả theo từng sợi tóc rơi xuống đất, tỏng tỏng, Ngụy Thời sờ lên mặt mình, trên tay dính đầy máu tanh, anh cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi, buộc bản thân không được nhìn lên xem trên đầu có cái gì, trong đầu cố gắng nhớ lại những gì đã đọc trong sách
Có lẽ là do tâm lý, nháy mắt ngọn đèn trong phòng tối đi rất nhiều, da anh nổi lên một tầng da gà, không biết là do lạnh hay là do nội tâm run rẩy và sợ hãi, Ngụy Thời nhìn chằm chằm cái cửa kia, dường như có một cái bóng màu đen đứng ở chỗ ấy.
Ngụy Thời mở to hai mắt, nhìn lại một lần nữa, chỗ đó không hề có gì hết.
Ông Từ vỗ vỗ vai Ngụy Thời, khiến anh sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên, ông nhìn bộ dáng hết hồn của anh liền nở nụ cười, Ngụy Thời cảm thấy nụ cười mang theo chút khinh thường, khiến anh càng nhìn càng không thoải mái, nhưng mà anh cũng biết mặc dù lúc nãy mình có thể bức được quỷ hồn đang bám trên người Lưu Nhiên ra nhưng vẫn cần ông chỉ vẽ một chút, cho nên mặt anh không đổi sắc nhìn ông Từ cợt nhả.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013389/quyen-3-chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.