Đinh Mậu Thụ vừa ngượng ngùng vừa e thẹn và hơi khiếp sợ nhìn Ngụy Thời. Liếc vẻ kinh ngạc của Ngụy Thời, Trần Dương đứng cạnh buồn cười khủng khiếp. Sau khi hít vào một hơi thật sâu, Ngụy Thời mới gượng gạo nặn ra một nụ cười ôn hòa, tiếp đó trò chuyện cùng Đinh Mậu Thụ bị quỷ nhập vào người.
Đáng tiếc là dù cậu có hỏi bất kỳ chuyện gì, Đinh Mậu Thụ đều ngây người ra. Trước hết nàng không nhớ mình tên gì, sau lại chẳng nhớ nổi mình đến từ đâu. Ngoại trừ mấy câu linh tinh như “Phải về nhà” và “Mẫu thân còn đang tợi ta”, rồi “Đáng sợ quá” thì nàng chỉ rấm rứt không ngừng khóc, vừa sợ hãi vừa nôn nóng, rồi lại điềm đạm đáng yêu nhìn Ngụy Thời.
Hiển nhiên, nữ quỷ này đã quanh quẩn quá lâu nơi âm thế nên đã quên bẵng hết mọi chuyện khi còn sống.
Trần Dương và Ngụy Thời thì không dám để mặc Đinh Mậu Thụ như thế, đừng tưởng nàng ta khóc sướt mướt rồi dáng vẻ dịu dàng yếu ớt, ấy vậy mà sát khí và oán khí trên người nàng nặng đến mức những hồn ma khác không dám tới gần. Liệu ai biết được khi nào nàng ta sẽ cởi bỏ lớp ngụy trang để hiện ra bộ mặt ác quỷ đích thực.
Ngụy Thời không dám cược, Trần Dương lại càng không muốn cược.
Thế là tình hình cứ căng thẳng như thế. Trần Dương lén lút hỏi Ngụy Thời, “Đổng Thành Phương đâu rồi?” Ngụy Thời vừa đối phó với Đinh Mậu Thụ vừa thấp giọng đáp, “Tôi dùng thuật ngũ quỷ vây hãm gã ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013365/quyen-2-chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.