Trần Dương ngồi trên xe lửa, đây là một chuyến xe đêm. Xe lửa xình xịch xình xịch chạy, Trần Dương ngồi bên cửa sổ nhìn cảnh sắc mơ hồ của bầu trời tối đen lướt qua bên ngoài.
Với phản ứng của Ngụy Lâm Thanh, nếu nói anh không đau lòng thì là giả dối, nhưng chẳng đau lòng đến mức không sống nổi. Chỉ là trong lòng cứ nhoi nhói đau, cái nhoi nhói ấy không ngừng đâm vào lòng nhắc nhở anh chuyện gì đã xảy ra, khiến anh chẳng được an bình.
Xe lửa không nhiều người lắm, Trần Dương ngồi trọn một chỗ. Anh nằm xuống cởi áo khoác khoác lên người. Trên xe có gắn điều hòa, nhưng chắc chạy vào đêm đông nên trong toa hành khách vẫn hơi lạnh, ngồi lâu thì dưới chân lạnh ngắt. Trần Dương đành phải thường hay đứng lên đi tới đi lui trong xe, hoạt động gân cốt.
Trần Dương lấy một điếu thuốc, thèm miệng lắm nhưng anh tiếc nuối thở dài. Đây là xe lửa gắn điều hòa nên không hút thuốc được, anh đành để thuốc lên mũi ngửi ngửi cho đỡ ghiền.
Trong toa hành khách chỉ lác đác mười mấy người. Bên cạnh Trần Dương là một bà cụ, còn trước mặt anh là hai mẹ con. Đứa trẻ cứ khóc quấy mãi, người mẹ thấp giọng dỗ dành. Còn ngồi đưa lưng về phía Trần Dương là hai người đàn ông thì thầm nói chuyện, chắc là đi chung đường.
Về phần những người khác, họ co người ngồi tại chỗ của mình, chẳng nói tiếng nào.
Trần Dương thường hay đứng lên đi qua đi lại, lúc anh đi qua những người ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013341/quyen-2-chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.