Ngụy Thất gia đứng giữa bóng tối nhạt nhòa, tấm lưng còng xuống rọi lên tường cái bóng như có như không. Bề mặt bức tường như tích tụ thứ nước bẩn hoặc nấm mốc do ở trong bóng tối đã lâu, đang giương nanh múa vuốt, rất dữ tợn đáng sợ.
Ông vừa ho sù sụ vừa hỏi ba người Trần Dương, giọng lạnh lẽo mà lại chất đầy oán hận không thể nói rõ. Mùi hôi thối ngập trong không khí, trừ tiếng mưa rơi thì xung quanh im lặng lạ thường.
Ba người Trần Dương không nói gì, đêm hôm mà chạy tới nhà người khác không phải là chuyện chính đáng. Trần Dương kéo thằng quỷ nhỏ, thấp giọng hỏi nó, “Rốt cuộc phụ thân con ở đâu?”
Thằng nhóc đưa cánh tay bụ bẫm của mình chỉ lên lầu, “Ở trên đó ạ.”
Trần Dương, Ngụy Thời và Ngụy Ninh liếc nhau, ngầm tính toán. Ba người chậm rãi vây Ngụy Thất gia lại, tiếp đó Ngụy Thời triển khai đại pháp quấy-phá-càn-rối của cậu nói nhăng nói cuội với Ngụy Thất gia, còn Trần Dương định lén lút vòng ra sau Ngụy Thất gia lên lầu.
Song tuy tuổi cao sức yếu, Ngụy Thất gia hiển nhiên chưa già tới mức hoa mắt. Trần Dương mới vừa cử động ông đã dộng mạnh cây gậy xuống đất, “Rầm ——”, một thanh âm nặng nề kéo dài khiến tinh thần ba người Trần Dương chấn động, tựa thể họ bị đánh thẳng vào tim.
Ngụy Thất gia quát lớn, giọng sắc nhọn và khản đặc như vịt, “Cậu, cậu định đi đâu? Ba kẻ con cháu các người tưởng hai chúng ta già cả đánh không lại chứ gì? Giỏi thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013317/quyen-2-chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.