Ấy chà phải nói thật là đã sống qua hai mươi mấy năm nhưng Trần Dương chưa từng dỗ dành con nít bao giờ, anh cũng đã lần nào được dỗ thế đâu. Đám nhóc tì chỗ anh đều được sinh ra và nuôi dưỡng theo cách người thôn quê, phần lớn các bậc cha mẹ sẽ làm theo lời dạy của người xưa ‘Thương cho roi cho vọt’.
Mặc dù là con một trong nhà nhưng khi bé Trần Dương đã bị đánh không ít lần, huống chi lúc còn bé anh lại nghịch ngợm gây sự vô cùng, hễ cha anh nổi giận sẽ vớ lấy thứ gì đó vào tay rồi đánh. Nội tuy thương anh nhưng nếu đó là chuyện anh làm sai, bà sẽ không bao che cho anh.
Nên nếu bảo Trần Dương phải dỗ trẻ nhỏ, thật tình anh chẳng biết phải làm thế nào.
Thằng quỷ nhóc hiện còn rất nhỏ, nhìn như đứa trẻ mới mấy tháng, nói điều hay lẽ phải với nó nó không hiểu, phét vào mông nó thì chẳng rõ nó có nghe lời không. Hơn nữa bên cạnh còn có Ngụy Lâm Thanh đang trông chừng, dù anh muốn đánh nó thì còn phải coi ai kia có đồng ý không nữa.
Trần Dương mường tượng một thoáng rồi nặn ra một nụ cười cứng ngắc, anh vỗ đầu thằng quỷ nhỏ, vẻ mặt rất chi ôn hòa thương lượng với nhóc ta, “Bé cưng à, nghe… nghe lời ba nào, thả họ ra đi, chúng ta chơi cái khác.”
Chữ ‘ba’ kia nói khá ậm ờ, rất có vẻ nghiến răng kèn kẹt.
Thằng quỷ con ngước đầu lên, dang tay về phía anh, “Ba ơi ——”
Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013276/quyen-2-chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.