Ngụy Lâm Thanh chân không chạm đất bay giữa không trung, kẻ ấy biết tên ăn trộm gà còn ở gần đây nhưng lại không đuổi theo. Sở dĩ không truy cứu là bởi không cảm thấy ác niệm gì của thứ ấy. Ngụy Lâm Thanh nhìn đám nước đen bốc mùi hôi thối dưới đất, thứ này rất ít gặp, cũng không biết là ai gây ra ác nghiệt này.
Ngụy Lâm Thanh phất tay áo, liếc bụi cỏ gần đó, sau đó nhích người một cái đã trở vào nhà.
Sau khi Ngụy Lâm Thanh rời đi thì bụi cây lùm tùm bên kia kịch liệt lay động, một thứ gì đen đen phóng ra khỏi ấy, nó ngồi xổm xuống đất, láo liên liếc xung quanh xong thì nhanh nhẹn nhảy ra, cấp tốc chạy về phía mồ mả.
Trần Dương thức giấc rất sớm, mới sáu giờ sáng anh đã mở mắt, thấy còn sớm nên ngủ thêm một lúc. Đoạn thời gian này là khoảng thời gian nhàn nhã nhất kể từ lúc anh mười sáu tuổi phải ra ngoài bươn chải với cuộc sống. Trước kia cứ cảm giác mệt mỏi rã rời, còn giờ lại thấy rảnh rỗi quá lại như thiếu thiếu thứ gì.
Đối với loại tâm tính này, Trần Dương dùng một câu khái quát, đó là bản tính vốn có của con người.
Trần Dương nằm nướng tới gần tám giờ mới chậm rãi rời giường. Lúc này đã sáng bảnh mắt, mặt trời tỏa nắng và cái nóng khắp đỉnh núi, ngắm nhìn từ xa ánh sáng ngập màu sắc, mây che sương mù lởn vởn, thật có chút hương vị thắng cảnh đào viên.
Trần Dương đánh răng bên một tảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013268/quyen-2-chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.