Đến tận đây, lễ hiến tế vào ngày lễ quỷ của thôn Ngụy đã gần kết thúc.
Người của thôn đi vòng quanh chiếc bàn đá, ném những cây gậy lên tạo thành những âm thanh rầm rập không dứt. Sau khi ném bỏ xong họ nối đuôi nhau rời khỏi, chỉ còn sót lại lớp người già của Ngụy Thất gia trong hang, chẳng biết kế tiếp định làm gì.
Trần Dương tất nhiên ra khỏi hang theo phần lớn dòng người. Sắc trời bên ngoài đã sập tối, những tầng mây dầy cộm chậm rãi chuyển động. Hết thảy như đang lẳng lặng ngủ. Từng đợt gió thổi tới khiến lá cây xào xạc rơi. Dù bên ngoài vẫn đang yên ắng vô cùng, nhưng thứ không khí bi thương và trang nghiêm trong hang động đã vơi đi mất.
Người thôn Ngụy cởi bỏ bộ áo trắng trên người, tụm năm tụm bảy đi về phía thôn. Loáng thoáng, trong rừng trong bụi cây truyền đến tiếng thì thầm khe khẽ, giọng xì xào như có vẻ đã trút được gánh nặng. Thậm chí mấy kẻ trẻ tuổi còn đùa giỡn cười đùa đến mức vài bậc trưởng bối gần đó lập tức nạt nộ bảo im lặng.
Song con tim ngập tràn sức sống của lớp trẻ sao có thể bị cản lại đơn giản như thế. Trần Dương có thể thấy rõ hai thiếu niên nam nữ kia đang liếc mắt đưa tình, xuân tình nhộn nhạo. Anh cười khẽ, cảnh này sao thú vị quá.
Đám người tốp năm tốp ba tản đi, chỉ còn Trần Dương và người nhà của cụ Ngụy và một vài người trung niên mà anh không quen ở lại. Anh đang định đẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013236/quyen-2-chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.