Tiếng nước chảy róc rách khiến những hồn ma bên cạnh dùng tốc độ không nhanh không chậm đi về phương hướng ấy. Cũng có hồn ma bay tới bay lui gào thét trong màn sương mù dày đặc, nhưng phần lớn đám cô hồn đều im lặng cả, chỉ có một vài hồn ma rít lên những tiếng không âm vang.
Bọn hồn ma muốn tránh lực dẫn của dòng nước kia, thế nhưng xem ra khá khó, thế là chúng vặn vẹo người trong màn sương. Đám hồn ma như ẩn như hiện, như có như không. Chỉ thấp thoáng thấy bóng dáng mơ hồ, tựa như có vài cô hồn tan rã trong màn sương ấy.
Theo những hồn ma, Trần Dương thong thả bước dần tới trước.
Một dòng sông xuất hiện cách đó không xa. Thứ đang chảy trong dòng sông đó là máu đen cuồn cuộn, thứ máu đen tanh tưởi dơ bẩn không thể lại gần. Bên sông đầy bùn lầy, nước sông dấy lên từng đợt. Trong dòng sông ấy, vô số hồn ma và xác sống lúc chìm lúc nổi, hôi thối vô cùng. Chúng mở trừng hai mắt, trên gương mặt trắng bệch như giấy là vẻ điên cuồng và khát vọng, “Lại đây, lại đây, lại đây ——”
Hồn ma và xác sống chất đầy mặt sông, còn chìm cả dưới lòng sông nữa. Dòng nước chảy xiết, bí mật kéo theo chúng xuống cùng – hoặc nổi lên theo dòng chảy ngược. Chúng đụng nhau, rách toạc, xương thịt rời ra, tứ chi không trọn vẹn.
Chúng đang kêu gọi những hồn ma trên bờ, những hồn ma ấy lại vô tri vô giác từng kẻ nối đuôi xuống lòng sông, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013230/quyen-2-chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.