Chiếc đèn lồng giấy trắng lửng lờ giữa màn sương mù dày đặc, những người họ bước đi giữa ánh sáng lay động ấy.
Trần Dương cõng Triệu An hôn mê bất tỉnh bước theo sau kẻ bỗng nhiên xuất hiện. Anh cắm cúi đi thẳng. Xung quanh là màn sương mù ngưng tụ bất động, mỗi khi nhấc chân lên màn sương ấy cũng xoay vần theo. Nơi họ đến dường như không thuộc phạm vi trong thôn Ngụy mà tựa như một hơi hoang vu hẻo lánh. Khắp nơi bị màn sương mù bao phủ nên chẳng nhìn thấy gì rõ ràng, tất cả chỉ có thể dựa vào trực giác và phán đoán mà thôi. Dường như Trần Dương còn nghe thấy tiếng nước róc rách chảy từ nơi nào truyền đến.
Sương mù ngưng tụ từ âm khí mà thành, căng đầy và không tiêu tan, ăn mòn tất cả.
Nhất là thứ sương mù bên cạnh Trần Dương lại như thể nhiều hơn, dày hơn thường lệ.
Đi cũng không lâu lắm thì kẻ phía trước ngừng lại. Kẻ ấy xoay người, giơ cao chiếc lồng đèn trong tay soi tỏ hai người còn lại. Dưới thứ ánh sáng leo lắt, nhìn thoáng qua thì thấy rõ đôi bàn tay với khớp xương và móng trắng bệch, nhưng khi còn đang hoảng sợ rồi cẩn thận nhìn lại thì chỉ còn đôi bàn tay thuôn mảnh trắng ngần. Kẻ ấy nhẹ giọng rằng, “Tới rồi.”
Ngay đang lúc nói chuyện, giữa màn sương mù phía trước hiện ra một căn nhà dáng vẻ mờ ảo. Bước qua nhìn kỹ thì đó hệt như căn nhà thô sơ xưa cũ của mấy chục năm về trước, vách tường là hỗn hợp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013202/quyen-2-chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.