Theo ý của Ngụy Ninh thì nhất định phải cứu, nhưng ở đây một người một quỷ thôi đã trái ý nhau rồi, lúc nói chuyện râu mép trên cằm Từ lão tam vểnh lên dường như ông đang lo lắng cái gì.
Ông liếc mắt nhìn Ngô Mỹ Phương rồi lại nhìn Đinh Mậu Lâm nằm trên mặt đất, ha ha cười: “Chỉ sợ người mi muốn cứu không phải là Ngô Mỹ Phương?”
Mặt “Ngô Mỹ Phương” không biến sắc, thoải mái thừa nhận: “Không tồi, tôi muốn cứu em trai tôi, Ngô Mỹ Phương là….” cô hất cằm về phía Ngụy Ninh “… bạn gái cũ của anh phải không? Ít nhiều cũng có tình nghĩa*, các người nể tình cô ta thì sẽ không hại em trai tôi.
Cái này nói cũng đúng, loại chuyện đuổi tận giết tuyệt Ngụy Ninh không làm được, lại nói, nếu chân tướng đã rõ ràng, bắt được cả nhân chứng vật chứng thì có thể gọi Phương Chí tới, giao cho cảnh sát xử lý, như vậy là vẹn toàn đôi bên. Nhưng nghe Đinh Mậu Thụ nói xong thì cách này không thể thực hiện được rồi, anh không thể trơ mắt nhìn Ngô Mỹ Phương chết.
Từ lão tam khinh thường mà hừ một tiếng: “Mi cho rằng chiếm lấy cơ thể Ngô Mỹ Phương thì chúng ta không có cách nào với mi? Mi ăn nhiều thịt lợn quá bị ngu rồi à?” Từ lão tam ông tung hoành giang hồ nhiều năm như vậy có khi nào chịu nhượng bộ? Trực tiếp lấy kiếm gỗ đào chém một nhát là có thể lôi con quỷ trong cơ thể Ngô Mỹ Phương ra rồi.
Dáng vẻ “Ngô Mỹ Phương” không quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013184/quyen-1-chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.