Động tác của Từ Lão Tam và Ngụy Ninh đều rất nhẹ nhàng, không biết tại sao mặt đất ở khu nhà xưởng bỏ hoang này quanh năm ẩm thấp, dù mùa hè mặt trời chiếu chói chang cũng vậy, giẫm lên mặt đất luôn ướt dính, chỉ cần chú ý một chút là có thể không phát ra chút âm thanh nào.
Con quạ đen lẳng lặng đậu trên nóc nhà, con mắt sáng quắc dõi theo bọn họ.
Không có ánh trăng, bầu trời tối đen như đáy nồi, Từ Lão Tam cũng không mở đèn pin lớn hơn mà lấy một cái xác ve sầu từ trong ngực ra, vuốt phẳng một chút, miệng lẩm bẩm gì đó rồi cái xác ve sầu kia phát ra một luồng ánh sáng hồng mờ ảo, tuy nhìn không rõ nhưng miễn cưỡng cũng thấy được đường dưới chân để tiếp tục đi về phía trước.
Từ Lão Tam giơ cái xác ve sầu kia về phía trước, Ngụy Ninh theo sát phía sau còn “Ngụy Tích” quay về chiếc bài vị nhỏ, chỉ lúc nào cần chỉ đường thì cậu mới lên tiếng. Mỗi lần cậu nói gì là Ngụy Ninh lập tức phản xạ vô điều kiện cúi đầu nhìn túi gấm trước ngực, sau đó sắc mặt có chút vặn vẹo pha phức tạp.
Xung quanh rất yên tĩnh, đến cả côn trùng cũng đi ngủ, cẩn thận mà không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Bất tri bất giác Ngụy Ninh đã đổ đầy mồ hôi, bọn họ đã tới trung tâm của khu nhà xưởng bỏ hoang. Nơi này từng là nhà máy hóa chất, Ngụy Ninh hoa mắt, dường như thấy rất nhiều dáng vẻ mặc quần áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013180/quyen-1-chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.