Ăn cơm xong Ngụy Thời nói muốn ra ngoài, hắn đi một vòng xung quanh nhà thôn trưởng, vừa đi vừa nhìn la bàn.
Ngụy Ninh ăn được vài miếng cơm đã buông đũa, vẫn còn hơi sốt nên cơ thể vô lực, thôn trưởng thấy anh không thoải mái thì hỏi anh có muốn lên tầng nằm một lát không, Ngụy Ninh bảo không cần, chỉ hỏi nhà ông có ghế dài không, thôn trưởng bảo có rồi cùng vợ mang chiếc ghế dài đặt dưới mái hiên, Ngụy Ninh nói một câu cám ơn, anh xoa xoa thái dương, mệt mỏi vô cùng.
Ánh mặt trời chói lọi chiếu xuống khiến mặt đất nóng như sắp bốc cháy.
Ngụy Thời đi vài phút rồi quay về, về nhà lại lên tầng rồi xuống tầng, mỗi phòng đều ngó qua một lần, mắt vẫn dán vào la bàn trong tay đồng thời đánh giá bố trí trong phòng, Ngụy Ninh nhìn hắn bận rộn, miệng còn lẩm bẩm cái gì mà “chấn” cái gì mà “cấn”, một đống thuật ngữ, nghe không rõ rốt cuộc hắn nói cái gì.
Vợ chồng thôn trưởng đứng cách Ngụy Thời không xa, nôn nóng nhìn về phía hắn nhưng không dám làm phiền, sợ ảnh hưởng đến hắn, mấy ông đồng bà cốt trước đây cũng cổ quái như vậy, bọn họ thấy nhiều lần đương nhiên cũng biết một số điều kiêng kị.
Ngay lúc Ngụy Ninh sắp ngủ đột nhiên anh nghe được một tiếng rú “A….a a a … nha nha nha…. Nha nha nha…. Ăn cơm, ăn cơm cơm … a …. A a a….” làm anh giật cả mình.
Vợ thôn trưởng biến sắc vội chạy vào nhà bếp cầm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013155/quyen-1-chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.