Ông chủ mập vẫn ở đó gào thét thảm thiết không ngừng, đám khí đen bị hút vào đầu của hình nhân gỗ, không ngừng muốn thoát ra lại không thoát được, điên cuồng vặn vẹo giãy dụa, đám khí đen rối tung như một tầng sương mù dày đặc bao quanh người gỗ.
Ngụy Ninh nghe tiếng rít của ông chủ mập trong ngực giật thót.
Đầu anh có chút đau, lại hơi thấy buồn nôn, ông chủ mập chết oan; thiện ác có báo, thiên lý tuần hoàn; tuy rằng câu này sớm chẳng còn mấy ai tin, lúc nghe thấy còn cười nhạt, Ngụy Ninh cho rằng mình cũng thế nhưng hiện tại anh lại thực sự mong câu này là thật.
Ma xui quỷ khiến, Ngụy Ninh đi về phía bàn thờ, anh không biết mình muốn làm gì, mãi đến khi Từ lão tam hét lớn một tiếng: “Ngụy Ninh cậu làm gì thế? Còn không mau buông tử nhân khôi trên tay xuống!” Ngụy Ninh giật mình, thần trí bống nhiên thanh tỉnh, cúi đầu liền thấy người gỗ kia trong tay mình, đồ vật trên bàn bị hất rơi xuống đất.
Ngụy Ninh luống cuống tay chân. “Cháu… không phải…”
Anh không biết phải giải thích thế nào, tự mình đột nhiên lại hất đổ đồ cúng bái, Từ lão tam khẳng định sẽ không bỏ qua cho anh, anh vừa định đặt “tử nhân khôi” mà Từ lão tam nói về chỗ cũ thì đám khí đen như ông chủ mập rít lên một tiếng, từ đỉnh đầu “tử nhân khôi” phá ra ngoài, đánh về phía Ngụy Ninh.
Không đợi anh kịp tránh Từ lão tam đã bước lại đấy, dán một lá bùa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013134/quyen-1-chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.