Ngụy Ninh cảm thấy chính mình thật là xui xẻo, bát tự nhẹ thì thôi đi, hỏa diễm lại còn thấp, quay về thôn Ngụy một chuyến lại trêu chọc phải thứ không nên trêu, giờ thì tốt rồi, rời khỏi thôn Ngụy cũng vô ích, cậu ta đi theo mình, trước kia rõ ràng rời khỏi thôn Ngụy là xong mà, giờ có chuyện gì xảy ra vậy?
Ngụy Ninh nghĩ mãi không hiểu, buồn bực đến mức muốn đập đầu vào tường.
Bây giờ có nhà không thể về, trời sắp tối đen, đèn đường cũng dần sáng lên, cả thành phố phát ra màu hồng, Ngụy Ninh lại trở nên nghi thần nghi quỷ, luôn cảm thấy bên cạnh mình có rất nhiều quỷ, giật mình ngẩng đầu lên, là người hay quỷ đã không phân rõ.
Cũng may là sắp tới thời gian hẹn đám bạn bè, Ngụy Ninh liền ngồi xe đi tới đó, đấy là một cửa hàng ăn đêm, mở nhiều năm rồi, từ khi bọn họ học đại học đã thường xuyên tới đây ăn, chủ quán cũng biết họ, thấy Ngụy Ninh tiến vào, tay chà xát vào quần, vẻ mặt tươi cười mà hỏi: “Ăn gì nào? Lâu rồi không ghé qua đây, gần đây bận lắm sao?”
Ngụy Ninh ngồi xuống: “Ông chủ mang lên một phần cơm rang thập cẩm trước.” Nói xong câu quan trọng nhất này xong, mới trả lời chủ quán: “Gần đây về nhà một chuyến, ông chủ làm ăn vẫn tốt ha.” Anh vốn định ngủ một giấc rồi ra ngoài ăn gì đó, kết quả bị dọa cho sợ chạy ra khỏi nhà luôn, một lúc rồi mà vẫn chưa bình tĩnh lại được, quên mất chuyện ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013109/quyen-1-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.