Hai bên cũng không muốn làm lớn chuyện này lên, chuyện Lâm Đông chết cứ như vậy giải quyết xong.
Ngụy Ninh mặc dù muốn để công an nhúng tay vào cũng không được, người đầu tiên không đồng ý, không phải Ngụy Thất gia, cũng không phải Đông lão đầu mà là Ngụy Tam thẩm, bà vừa nghe thấy gọi công an tới lập tức cao giọng: “Không được, không được, nếu gọi tới bọn họ cũng sẽ nói lung tung, đều sẽ nói là do A Tích làm….”
Một mặt Ngụy Ninh vội nói “Không gọi không gọi” để trấn an Ngụy Tam thẩm, một mặt lại thầm thở dài, chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm, chuyện này dù không gọi công an tới cũng sẽ truyền khắp mười làng tám xóm, có lẽ còn truyền đến cả huyện khác nữa.
Miệng người đời, làm sao khóa được.
Đông lão đầu đem thi thể Lâm Đông đặt trên cái cáng, sai mấy người hầu nâng lên trên xe, sau đó vào trong nhà Ngụy Tam thẩm, mang “gia nghiệp” dùng để lập đàn tràng dọn đi, còn chưa đến giữa trưa đã rời khỏi thôn Ngụy.
Người trong thôn Ngụy còn đang bàn tán chuyện này say sưa, bình thường không có chuyện gì để giải trí, ngoại trừ đánh bài cũng chỉ có thể nói vài chuyện bát quái trong thôn, mấy chuyện lông gà vỏ tỏi cũng có thể mang ra nói đến vui vẻ, hiện tại xảy ra chuyện tai họa cổ quái, mọi người lại càng hừng hực khí thế thảo luận.
Mà ngay cả những người già răng gần rụng hết thường xuyên kể chuyện xưa cũng lọm khọm mang ghế trúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013099/quyen-1-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.