Tuy nói là phải hành động nhanh một chút, nhưng giai đoạn chuẩn bị trước cũng vô cùng phiền phức.
Ít nhất Ngụy Thời nói tạm thời hắn phải rời khỏi thôn Ngụy một ngày, ra ngoài mua một số đồ vật, hiện tại trong tay hắn vẫn thiếu vài thứ. Vừa nghe hắn nói vậy Ngụy Ninh lập tức dũng cảm: “Chúng ta có nên làm theo lời Ngụy Thờig để những người xung quanh tạm thời rời khỏi đó không?”
Ngụy Thời lắc lắc đầu: “Vô dụng thôi, tất cả người nơi đây đã bị dính âm khí của hung thần, cho dù chạy cũng chỉ có đường chết.”
Ngụy Ninh nhất thời tức cười: “Vậy liều mạng….”
Hai người thương lượng một chút, mỗi người chia ra một ngả, Ngụy Thời quay về phòng khám của hắn lấy vài món đồ chuẩn bị rời khỏi, Ngụy Ninh cũng quay về nhà lấy chìa khóa xe cho hắn, hai người đứng ở ngã ba kia nói một hồi rồi từng người đi làm chuyện của mình.
Má Ngụy lo lắng cho Ngụy Ninh, anh lại không nghe lời bà, nhất định phải mang tiền đi giúp Ngụy Thời thì thôi đi, dù sao tiền không có có thể kiếm lại chỉ là khổ cho Ngụy Ninh mà thôi, nhưng sau đấy anh còn muốn làm tùy tế cho Ngụy Thời, bà thật sự không hiểu được.
Người còn mang bệnh, rốt cuộc anh đặt bà mẹ này ở đâu? Hay là muốn chọc bà tức chết!
Nghĩ không ra vẫn là nghĩ không ra, bà giận dỗi một lát, rốt cuộc vẫn lo lắng cho bệnh tình của Ngụy Ninh, đợi Ngụy Ninh về lấy chìa khóa xe thấy sắc mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013093/quyen-1-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.