Ngụy Thời nhận lấy bát từ tay Ngụy Ninh, đặt ở một bên, từ từ nói: “Quỷ độn chính là chương đầu trong kỳ môn độn giáp – kỳ môn cửu độn, ngoài ra còn có thiên độn, địa độn, nhân độn này nọ nữa, bố cục của quỷ trốn được tạo thành từ “thiên thượng lục ất hợp cửu địa, lâm vu đỗ môn quỷ độn thủ”, nói trắng ra chính là có người lập một trận pháp, đem hết những du quỷ ở xung quanh hợp lại một chỗ nhằm đạt được mục đích nào đó, hầu như là không phải chuyện tốt.”
Sau khi Ngụy Ninh uống xong thứ gì đó trong cái bát kia, tay chân vốn tê dại cuối cùng cũng đỡ hơn một chút.
Anh từ từ cử động tay chân, hoạt động thân thể, vừa mới tỉnh lại tay chân anh cứ như không thuộc về mình vậy, tất cả đều mất đi tri giác, ngoài mặt Ngụy Ninh không thể hiện gì trong lòng đã sớm nóng ruột nóng gan, nếu cứ tê liệt như vậy chẳng phải nửa đời sau anh sống không bằng chết sao, còn liên lụy đến má Ngụy đã gần sáu mươi tuổinwax†?
Có đôi khi, con người không sợ có chuyện xảy ra trên bản thân mình mà là sợ chuyện đó gây ảnh hưởng tới những người thân bên cạnh mình, Ngụy Ninh cũng không phải ngoại lệ.
Lúc Ngụy Ninh cảm giác được tay chân mình đã có năng lực tự hoạt động, trong lòng anh lại thầm thở phào một cái, giống như cảm giác mình sắp rơi vào địa ngục thì được người cứu ra vậy, đến phút này anh mới có tâm trạng nghe giải thích của Ngụy Thời.
Trần Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136403/quyen-1-chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.