Dần dần sương mù tán loạn xung quanh, từ dưới đất lan tràn hết bốn phía.
Ngụy Ninh nhìn đám sương mù hô hấp dần dồn dập, cho dù trước kia xảy ra chuyện gì anh cũng không nhớ rõ nhưng cái cảm giác run rẩy đã ăn sâu bén rễ này nảy ra từ đáy lòng, khiến anh không kìm được.
Ngụy Ninh vươn tay sờ lung tung trên mặt đất, anh túm chặt cỏ dại ven đường dựa vào vào đó thoát khỏi đám sương mù này, trên ngọn cỏ là những hạt nước từ sương mù mang tới, trơn trượt, không túm chặt được, anh cảm thấy tay mình bị cỏ dại sắc bén làm xước.
Trong không khí có thể ngửi thấy mùi máu.
Ngụy Ninh cảm giác được tay mình bị cái gì đó ép phải buông đám cỏ ra, một thứ gì đó lạnh như băng liếm vết thương trên tay anh, máu loãng chảy ra thoáng chốc biến mất trong sương mù.
Đầu ngón tay Ngụy Ninh hơi hơi run, không biết là sợ hãi hay kinh hoàng, luồng khí lạnh kia vẫn dán chặt sau lưng anh, chậm rãi vỗ về chơi đùa trên cổ anh, động tác ái muội mà khiêu tình, anh lùi vai lại, muốn tránh đi lại bị phát hiện ra, áo bị kéo mạnh, cúc áo rơi ra.
Lồng ngực trần trụi trực tiếp với sương mù, sau đó, cỗ sương mù kia như bị cái gì hấp dẫn từ từ ngưng tụ lại, dán trước ngực Ngụy Ninh, chậm rãi, ái muội mà vuốt ve, nhất là nơi đầu ngực nâu đậm kia.
“Ư~” Dưới tác động của “cậu” Ngụy Ninh nhịn không được phát ra một tiếng rên rỉ, anh nhích tới nhích lui, muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136400/quyen-1-chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.