Ngụy Ninh hôn mê mà ôm cổ người trước mắt này, anh cố sức mở mắt ra nhưng mí mắt lại cứ như đeo chì không mở nổi, cuối cùng, anh chỉ có thể bám lấy người này, ở trong nước lúc chìm lúc nổi, dù thế lại hoàn toàn không có cảm giác chân đạp.
Người này nắm lấy thắt lưng Ngụy Ninh, mặc cho Ngụy Ninh ôm cổ của mình, không để ý làm vậy có thể sẽ hít thở không thông, tứ chi cậu cũng không dùng sức đạp nước, lại dùng tư thái lững thững mà hướng đến gần bờ, thật giống như nước giúp bọn họ, nâng bọn họ đi về phía trước vậy.
Đến bờ nước, người này kéo tay Ngụy Ninh đang vòng trên cổ mình xuống, nhếch môi, nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn lạnh như băng, mang theo hơi nước, sau đó nhe nhàng duỗi tay hất chỗ tóc ướt sũng trên trán của Ngụy Ninh ra, dùng cánh mắt mang theo quyến luyến không rời nhìn anh trong chốc lát, rồi giống như sương mù bị ánh mặt trời xuyên thấu, tiêu tán.
Ngụy Ninh tỉnh lại trong tiếng ồn ào xung quanh.
Anh chịu đựng cảm giác đau nhức như kim đâm mà mở to mắt, liền nhìn thấy Ngụy Thời ở trên người mình sờ tới sờ lui, anh cau mày, dùng âm thanh khàn khàn nói: “Ngụy Thời, xuống —“
Ngụy Thời vỗ vỗ trên người anh một chút, cười hì hì nói: “Không tồi nha, vừa tỉnh liền có tinh thần như vậy, mẹ anh tới đây, trước tôi trốn đi đã, anh Ninh, lần này anh chơi lớn đấy.” Vẻ mặt Ngụy Ninh “mày lượn, anh đây không hầu.” Ánh mắt lướt tới dưới tàng cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136387/quyen-1-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.