Trong không khí tràn ngập một cỗ hàn khí không biết từ đâu kéo đến, rõ ràng đêm hè nhiệt độ không khí cũng không quá thấp, lại khiến người ta lạnh đến run người, Ngụy Ninh ôm tay, co rút trước bàn thờ, đầu dựa vào mép bàn.
Vừa lạnh vừa đói, vừa khốn vừa mệt, lại bị bóng tối âm trầm bao quanh bức bách cứ cố phải tự lên tinh thần.
Ngụy Ninh đang chôn đầu ở giữa hai đầu gối, đột nhiên, bên vai rung động phát ra tiếng cười “ha hả”, ngừng lại sau đó anh ngẩng đầu, nghiêm mặt chẳng tỏ biểu tình gì mà vươn tay đến món đồ cúng tế trên bàn thờ.
Có rượu có thịt, lại thêm một mâm hoa quả, Ngụy Ninh không chút khách khí mà đánh chén.
Ánh mắt Ngụy Ninh nhìn chằm chằm đồ ăn trong tay, tròng mắt như bị đóng đinh, bởi vì nội tâm sợ hãi cùng với bóng tối quanh mình mà không dám nhìn xung quanh, dường như chỉ cần không chú ý sẽ không giữ được bình tĩnh.
Ăn uống no đủ, Ngụy Ninh ợ một cái.
Anh nhìn bàn thờ, đột nhiên như nhớ đến cái gì đó, chính mình lấy mấy cái chén đặt trước quan tài, rót rượu gạo vào, lại rót thêm một chén trước mặt, ngửa cổ một cái uống cạn, sau khi uống sau Ngụy Ninh lau mép một cái, tửu lượng của anh không tốt lắm, lúc này đã có chút chuyếnh choáng.
Ngụy Ninh mang nét cười mơ hồ trên mặt, quay về phía quan tài nhẹ giọng nói: “Cậu cũng uống đi, tốt xấu gì cũng là ngày đại hỉ của chúng ta, ha ha, thật buồn cười.” Ngụy Ninh lau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136380/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.