Càng tiến đến trấn thì càng làm bọn hắn có dự cảm không lành tuy xung quanh nhà cửa đều hoang tàn và đổ nát nhưng kì lạ là lại không có một bóng tang thi nào cả nhưng vẫn phải chạy tiếp .
. Ta ngồi trên xe đang quan sát xung quanh thì một thứ gì đó màu trắng xuất hiện bám lên cổ ta làm ta theo quán tính đưa tay nắm lấy rồi quăng thẳng xuống đất làm cả anh và 2 người kia đồng lọt quay lại .
. Vật màu trắng dưới ánh mắt của bọn ta khẽ khựa quậy , sau đó một giọng nói ai oán vang lên : “ Ô..ô.. Chủ nhân , ngươi thật nhẫn tâm “
. Ta lúc này mới quan sát nó thì phát hiện nó không phải màu trắng mà là màu bạc với đôi mắt màu đỏ có thể nói là cực kì xinh đẹp , khi nghe nó kêu chủ nhân ta nghi hoặc hỏi : “ Dạ Tuyết ??? “
. Mị Diễm và Vô Dật đầy khó hiểu : Dạ Tuyết là ai ??? . Còn anh thì đã hiểu nhưng vẫn im lặng nhìn ta đầy sủng nịch .
. Dạ Tuyết vui mừng quẩy đuôi bò đến trước mặt ta nói : “ Là người ta đây , nhưng người ta chỉ có thể biến thành rắn thôi chưa thể biến thân thành người được “ giọng nói mang theo mất mác .
. Ta đưa tay cầm nó lên , ta vừa sợ vừa thích rắn nhưng chỉ sợ nó cắn thôi đồng thời cũng yêu thích sự máu lạnh của rắn huống chi nó là sủng vật của ta , sờ sờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-ngoan-mat-the/2412096/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.