. Quay về bên ta , ta nhìn anh vươn tay ra , chu môi , nói : “ Bệnh lười tái phát rồi anh phải ôm em “
. Anh sủng nịch đưa tay ôm ta , ta không khách khí ttực tiếp làm ổ trong ngực anh , hướng Vô Dật và Mị Diễm huơ tay , nói : “ Chúng ta đi du ngoạn thôi “
. Nghe ta nói khoé miệng cả 2 rung rẩy : Chỉ có tiểu thư nhà bọn họ mới dám nói như vậy , nhưng vẫn thành thật đi theo xuống nhà xe .
. Cửa nhà xe mở ra , một chiếc xe việt dã nằm ở đó , bề ngoài khá xấu xí , sau khi vào xe ta hài lòng gật đầu , cười tà hướng Mị Diễm nói : “ Diễm làm việc thật có năng suất nha , gả cho người ta cũng không bị thiệt nha “ sau đó nhìn về Vô Dật
. Mị Diễm xấu hổ , kiểu thẹn quá hoá giận , nói : “ tiểu thư đừng ghẹo ta , người ta không gả đâu “
. Ta giả bộ chậc lưỡi , tiếc rẻ hướng Vô Dật thương cảm , nói : “ Vô Dật à vợ tương lai cúa ngươi nói không chịu gả rồi kìa “
. Vô Dật nghe vậy lúng liếm đẩy gọng kính , nói : “ tiểu thư ta với Diễm không có gì “
. Ta nghe vậy , hừ 1 tiếng : “ Các ngươi tối ngày liếc mắt đưa tình làm như ta không biết , giấu giếm làm gì mạt thế đến rồi chả ai cấm các ngươi đến với nhau cả “
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-ngoan-mat-the/2412077/chuong-18-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.