Ta ngốc trong không gian 10 ngày , vừa tự rèn luyện vừa giám sát Nhân và cũng đã từ Dạ Tuyết biết được Nhân ta có thể thu lại thành đậu và mang theo bên mình và để phòng ngừa lộn với nhau nên bỏ hết đậu đen thay bằng đậu đỏ làm' binh tôm tướng cá ' vậy và ta cũng thật bội phục sự trâu bò của thân thể này .
. Ta mới bước ra từ sau đó bước vào nhà tắm , tắm rửa sạch sẽ sau đó thay một bộ thể thao màu đen cho dù dơ cũng không nhìn ra ta cảm thán vì biết mình nhiễm bệnh thích sạch sẽ của Cô rồi .
. Cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa ta tưởng Mị Diễm nên một bên sấy khô tóc nhàn nhạt mở miệng : “ vào đi “
Cửa phòng mở ra một người đàn ông vóc người tuấn mĩ bước vào , giọng nói trầm ấm vang lên : “ tiểu Như “ mang theo nhu tình thắm thiết xen lẫn lo lắng .
. Ta ngước lên nhìn người trước mặt một khắc ta trực tiếp ngốc lăng mà đánh giá người trước mặt : Mày kiếm nghiêm nghị ; đồng dạng mắt phượng nhưng lại dài và hẹp rất câu nhân ; sóng mũi cao thẳng ; môi bạc khẽ nhếch cực kì gợi tình ; đường nét khuôn mặt tinh xảo từng nét như được chính tay thượng đế chạm khắc chỉ có thể dùng 2 từ : Yêu Nghiệt , để hình dung cộng thêm dáng người thon dài ẩn sau lớp áo lộ ra cơ bắp săn chắc là thành quả luyện tập mà có . Nhìn vào là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-ngoan-mat-the/2412058/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.