An Hân kích động dùng tay áo lau lau cái mũi, sau đó che mũi lại quay đầu giải thích với Liễu Quý Bạch, “Gần đây có chút nóng trong người.”
An Hân ngẩng đầu lên, có lẽ là bởi vì gió đêm lạnh, cũng có lẽ bởi vì trước mắt mông lung tối mù, máu mũi của cậu rất nhanh liền ngừng lại, đồng thời gió đêm cũng thổi sạch những tư tưởng hỗn loạn trong đầu cậu.
“Ừ, bên kia có nước.” Nói xong, Liễu Quý Bạch liền lôi kéo An Hân đi về phía bên kia.
“Không sao, không chảy nữa. Chúng ta đi thôi.”
An Hân vẫn hơi hơi ngửa đầu, không trung mơ hồ chỉ là một mảnh mông lung, bầu trời đầy sao cậu lại chỉ có thể nhìn được vài ngôi sao tương đối sáng nhất mà thôi, trống trải đến mức khiến lòng người hốt hoảng.
“Ừ.”
Phía trước truyền đến lực kéo mang theo nhiệt độ ấm áp, Liễu Quý Bạch đi không nhanh không chậm, còn thường xuyên nhắc nhở đường đi dưới chân An Hân. Tựa như tia sáng duy nhất trong bóng đêm, khiến An Hân thực an tâm.
Bởi vì là buổi tối, An Hân không dám chạy xe, hai người đành phải đón taxi đến bệnh viện.
Liễu Quý Bạch cũng không buông tay An Hân ra, An Hân cũng không mở miệng nhắc nhở. Cho nên hai người vẫn là cầm tay lên xe, kết quả dọc đường đi bác tài xế không ngừng dùng ánh mắt quỷ dị từ kính chiếu hậu đánh giá hai người bọn họ.
Dưới sự yêu cầu của Liễu Quý Bạch, trong xe đèn vẫn mở, cho nên An Hân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-do-dai-than/2409798/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.