Sáu tháng sau
"Bọn họ còn đang ngủ?" An Khánh Nhân hỏi.
"Y Y rất ít khi dậy muộn như vậy." Thư Mộng Lan nói.
"Hẳn là tối qua chơi vui quá muộn." (hana: ba mẹ an ca cũng biến thái không kém ca. híc.)
"An Khâm Đàn thật kỳ cục, cũng không phải không biết Y Y ngủ sớm..."
"Hôm qua Y Y tốt nghiệp khóa học ngôn ngữ, đây đúng là chuyện tốt đáng chúc mừng nha..."
Nằm trên giường lớn Lâm Y Y mơ mơ màng màng mở mắt, tìm nơi phát ra âm thanh....
Cửa phòng hé mở, cạnh cửa hé lộ hai khuôn mặt đang háo hức.
"Bác trai, bác gái." Nàng kinh ngạc nhảy dựng lên, một tay chặn trên ngực.
"Làm ngươi giật mình a, thật có lỗi. Chúng ta không phải là muốn rình đâu, là cửa không đóng nha." Thư Mộng Lan nói.
"Ta biết các ngươi sẽ không như vậy." Lâm Y Y muốn xuống khỏi giường nhưng một cánh tay cứng như thép còn cố tình trói lấy thắt lưng nàng.
"Ngay cả ngủ cũng bám người như vậy, là trẻ con chắc." Thư Mộng Lan nhạo báng con.
Lâm Y Y nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức.
"Mười giờ!" nàng dùng sức gỡ tay hắn ra, hoang mang rối loạn rời giường "Ta bị muộn, ta phải đi học."
"Con gái ngốc, ngươi đã tốt nghiệp rồi mà." Thư Mộng Lan sủng ái nhìn nàng.
Lâm Y Y nhìn nàng, lúc này mới bừng tình nhớ tới mỗi ngày cố gắng học mười tiếng khiến thời gian học ngắn lại, nàng đã tốt nghiệp. Thành tích cũng không tệ, thậm chí không cần thi lại lần nào.
Lâm Y Y ngượng ngùng cười cười lôi kéo áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-bat-tieu-bach-tho/51658/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.