Wyatt!
Tên anh xẹt qua trong óc và tôi dừng phắt ngay việc săn lùng ả đàn bà điên loạn để mò trong túi xách chiếc di động. Lần này, mẹ kiếp, tôi cứa ngay ngón tay vào con dao. Gầm gừ, tôi lôi con dao ra, đằng chuôi, và nhét vào ngăn bên trong túi xách – tại sao tôi không nghĩ ra chuyện này trước nhỉ? Ô, lúc đó tôi còn phải bận tâm đến việc cố thoát ra khỏi tòa nhà đang bốc cháy bừng bừng – tôi ngậm ngón tay vào miệng. Khi tôi bỏ tay ra để kiểm tra thương tích, chẳng có gì ngoài một vệt mỏng màu đỏ bằng sợi tóc ở gan bàn tay, thế nên không tổn hại gì nhiều.
Tôi tìm được di động, và khi tôi bật màn hình ra, nó báo rằng tôi đã có 4 cuộc gọi nhỡ. Chúng đều đến là từ Wyatt, vì ai đó hoặc đã nhận ra địa chỉ của tôi và thông báo cho Wyatt, hoặc anh đang nằm ngủ ngay cạnh radio của cảnh sát. Tôi nhấn số của anh.
“Blair!” giọng anh vang lên mừng rỡ. “Sao em không nghe cái máy điện thoại chế tiệt của em hả?”
“Em không nghe thấy tiếng chuông!” Tôi gào lên đáp trả. Giọng tôi khàn đến mức ngay cả tôi cũng không nhận được ra. “Anh biết là khi cháy nhà thì chuông báo động kêu lên ầm ĩ mà! Rồi em lại phải trèo ra ngoài cửa sổ trên tầng để thoát ra ngoài nữa.”
“Lạy chúa,” anh nghe hơi run rẩy. “Em có bị thương không?”
“Không, em ổn. Thế nhưng căn hộ của em đi tong rồi.” Tôi nhìn ra phía đường bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/drop-dead-gorgeous/3111449/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.