Sau đấy mẹ quay lại đem theo quần áo cho tôi, mẹ treo chúng trong cái tủ nhỏ và đặt trả lại chùm chìa khóa vào trong túi xách. “Mẹ không ở lại được đâu,” mẹ bảo tôi, mẹ nhìn có vẻ nản và phiền muộn nhưng vẫn đẹp đến mức khó tin, vì đó là mẹ mà, mẹ không thể trông khác đi được. “Con cảm thấy thế nào, bé con?”
“Khá hơn rồi ạ,” tôi trả lời, vì đúng thế thật. Tôi đã cố nuốt được mớ trứng phát kinh đó, phải không nào? “Cám ơn đã mang đồ đến cho con. Giờ mẹ đi việc của mẹ đi, đừng lo gì cho con cả.”
Mẹ đưa mắt nhìn tôi vẻ chế giễu, cái nhìn như thể “phải, chắc rồi” ấy. “Bác sĩ tới khám chưa?”
“Chưa ạ.”
Tâm trạng thất vọng của mẹ tăng lên. “Siana đâu?”
“Lúc cháu tới cô ấy chạy xuống căng tin.” Wyatt trả lời, anh nhìn vào đồng hồ đeo tay của mình. “Cô ấy đi được khoảng hai mươi phút rồi.”
“Mẹ không ở cho đến lúc nó quay lại được đâu, đáng ra mẹ phải đi 5 phút trước.” Mẹ cúi xuống hôn vào trán tôi, rồi phớt nhẹ lên má Wyatt khi mẹ quay ra phía cửa, “Hãy gọi vào di động của mẹ nếu con cần nhé” và mẹ biến mất khỏi tầm nhìn.
“Em đã không kể về những cuốn băng ghi hình ở bãi đỗ xe,” Wyatt quan sát. Anh vẫn đang tiếp tục giải đoán động lực học gia đình của chúng tôi. Trong khi anh vẫn tin tưởng rằng cái thực tế lạnh lùng khó chịu là tôi và mẹ đều có cùng một khuynh hướng luôn đi chệch ra khỏi vấn đề đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/drop-dead-gorgeous/20886/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.