Tôi không bất tỉnh nhân sự, hay ít nhất không hẳn là như vậy. Mọi thứ xung quanh chẳng còn gì ngoài vệt tối mờ lộn xộn. Tôi nhớ ra cảm giác nhói buốt, bỏng rát khi trượt đi và lộn nhào xuống mặt đường nhựa. Tôi nhớ mình đã nghĩ “Giầy của tôi!” khi cố liều mạng giữ chặt các túi đồ. Tôi nhớ tai mình kêu vo vo, và vị máu tanh nóng đột ngột trào ra trong miệng. Và tôi nhớ tựa hồ như một làn sóng đau đớn dội thẳng vào người.
Sau đó tôi nằm ì không động đậy trên mặt đường nhựa vẫn còn hơi ấm dù đêm đã đến từ lâu, tôi không chắc lắm chỗ mình nằm và chuyện vừa xảy đến. Tôi nghe được mọi tiếng động diễn ra xung quanh, nhưng chịu không đoán được từ đâu và là gì. Tôi chỉ muốn nằm yên tại chỗ và cố kiềm chế cơn phẫn nộ đang dâng ào ào trong cơ thể thương tích của mình. Tôi đau đớn. Đầu tôi toàn tiếng rung thình thịch đến phát ốm lên cùng lúc với nhịp tim mình. Tôi thấy nóng, rồi lại lạnh, và muốn nôn ra. Tôi cảm thấy được những cơn đau nhức nhối, những vết bỏng, những vết bầm dập đầy người. Tôi chỉ không thể giữ các giác quan của mình đừng có mà gào thét, không thể xác định được vị trí hay mức độ nghiêm trọng của vết thương, hay làm bất cứ điều gì khác nữa.
Ít nhất thì tôi vẫn chưa chết lăn quay ra. Đó mới là đáng kể
Sau đó một ý nghĩ cực kỳ rõ ràng chui thẳng vào não tôi: ”Tên chết dẫm nào đó cố săn đuổi mình.”
Ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/drop-dead-gorgeous/20882/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.