Cơn tức giận của Trần Hoài biểu hiện rõ ràng qua hành vi, Vương Tri Tranh lại làm như không nhìn thấy, trái lại càng lúc càng vui vẻ: “Không tệ, Tiểu Hoài làm việc thật nhanh nhẹn!”
Trần Hoài muốn lật bàn.
Thế nhưng chung quy Trần Hoài không dám lật, dù sao anh cũng là người có tư cách.
Trần Hoài nội tâm thở dài, đoạn tình cảm này xem ra không thể bồi dưỡng nổi nữa rồi, phỏng chừng vẫn nên ly hôn thì hơn.
Trần Hoài buồn bực, Vương Tri Tranh ngược lại khẩu vị không tồi, còn tốt bụng bóc vỏ tôm cho Trần Hoài.
“Tôi biết em thích ăn tôm.” Vương Tri Tranh chấm con tôm đã bóc vỏ vào nước tương rồi để trong bát Trần Hoài.
Trần Hoài nghi hoặc: “Sao anh biết?”
“Bởi vì tôi cũng thích.” Vương Tri Tranh nghiêm trang tiếp tục bóc tôm: “Chúng ta chính là một cặp trời sinh.”
Trần Hoài vừa gắp con tôm định bỏ vào miệng chợt ngừng tay lại.
Logic của Vương tổng quả thực không chê vào đâu được, có thể nói là hoàn mỹ không cách nào phản bác.
Trần Hoài cảm thấy lão này không nên làm giám đốc nữa mà nên chuyển sang nghề bói toán thì hơn.
Con tôm này nên ăn hay không ăn, thực sự cũng đã làm khó anh.
Chờ tới khi ăn tối xong, khi Vương Tri Tranh thanh toán, không biết làm thế nào mà giống như làm ảo thuật bất ngờ lấy ra một cái hộp nhung từ trong ví tiền, rồi trịnh trọng đưa tới trước mặt Trần Hoài: “Tặng em.”
“Hả?” Trần Hoài sửng sốt một chút, không biết nên phản ứng thế nào, cư nhiên nhìn chằm chằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dot-nhien-ket-hon-cung-tong-giam/55964/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.